
Có những con người mà chỉ cần ngồi cạnh họ một buổi, bạn bước ra đã thấy mình phải sống tử tế hơn, can đảm hơn. Với tôi, chị Diễm Thúy là một người như thế.
Tôi nhớ lần đầu tiên thấy chị trong cộng đồng của chúng tôi. Giữa một căn phòng đông người, ai cũng đi lại, bắt tay, trao danh thiếp, thì chị ngồi đó, trên chiếc xe lăn của mình. Nhưng điều khiến tôi khựng lại không phải là chiếc xe. Mà là ánh mắt của chị. Một ánh mắt sáng, thẳng thắn, ấm áp, cái ánh mắt của một người đã đi qua rất nhiều đêm dài và chọn bước ra ánh sáng bằng chính đôi tay mình. Chị nói chuyện, chị cười, chị chia sẻ về việc kinh doanh của chị trong ngành sức khỏe, và cả căn phòng lặng đi lắng nghe. Không ai thương hại chị cả. Người ta ngưỡng mộ chị. Và tôi hiểu ngay rằng, ở người phụ nữ này, chiếc xe lăn chỉ là một chi tiết, không phải là câu chuyện.
Tôi viết bài này không phải để kể thay chị, vì có những đoạn đường chỉ chính chị mới kể đủ được. Nếu bạn muốn nghe trọn vẹn, tôi mong bạn đọc câu chuyện của chị bằng chính lời chị tại chị Diễm Thúy là ai. Tôi viết, đơn giản vì tôi là một người em, một người bạn đứng từ bên cạnh nhìn vào, và tôi trân quý sự lột xác của chị đến mức không muốn giữ nó cho riêng mình.
Cái ngày tôi hiểu ra giới hạn thật sự nằm ở đâu
Chúng ta hay nói về giới hạn. Người thì kêu mình thiếu vốn, người thì than mình không có thời gian, người thì bảo mình không giỏi ăn nói, không có mối quan hệ. Tôi cũng từng viện đủ thứ lý do như thế, cho tới khi tôi nhìn chị Diễm Thúy làm việc.
Chị có một lý do chính đáng hơn tất cả chúng ta cộng lại để dừng lại, để ở yên trong nhà, để nhận sự chăm sóc và không phải bon chen với đời. Không ai trách chị được một câu nào nếu chị chọn con đường đó. Vậy mà chị lại chọn con đường khó nhất: đi ra ngoài, gặp người, xây dựng sự nghiệp, tự nuôi sống mình bằng một công việc tử tế trong ngành chăm sóc sức khỏe. Chị chọn làm một người cho đi, chứ không phải một người chờ được cho.
Ngồi nhìn chị, tôi hiểu ra một điều làm tôi xấu hổ với chính những lời than vãn cũ của mình: giới hạn thật sự của một con người không nằm ở đôi chân, ở túi tiền, hay ở hoàn cảnh. Nó nằm ở trong đầu. Đôi chân của chị Diễm Thúy không đi được, nhưng ý chí của chị thì chạy nhanh hơn phần lớn những người lành lặn mà tôi biết. Và tôi tin đây là bài học mà bất cứ ai đang khởi nghiệp, đang loay hoay, đang muốn buông xuôi, đều cần nghe một lần cho thấm.
Sự lột xác trong Eagle Camp và BNI
Điều làm tôi khâm phục chị không chỉ là nghị lực, mà là cách chị chủ động đặt mình vào những môi trường buộc mình phải lớn lên.
Tôi được chứng kiến chị trong cộng đồng Eagle Camp và trong BNI, hai nơi mà con người ta không thể trốn sau màn hình, phải đứng dậy, phải kết nối, phải cho đi giá trị thật thì mới nhận lại được. Với một người ngồi xe lăn, chỉ riêng việc có mặt đều đặn thôi đã là một nỗ lực mà người ngoài khó hình dung hết. Vậy mà chị không chỉ có mặt. Chị tỏa sáng. Chị kết nối, chị giới thiệu khách cho người khác, chị đóng góp, chị trở thành một mắt xích mà cả cộng đồng quý mến và tin cậy.
Tôi đã thấy chị của những ngày đầu còn dè dặt, và tôi thấy chị của bây giờ, tự tin đứng chia sẻ, dẫn dắt, truyền lửa cho người khác. Sự thay đổi ấy không phải phép màu từ trên trời rơi xuống. Nó là kết quả của việc chị dám bước vào đúng môi trường, dám ở lại đủ lâu, và dám cho đi trước khi đòi hỏi. Chính chị là bằng chứng sống cho một điều tôi luôn tin: con người ta thay đổi nhanh nhất khi được đặt vào một cộng đồng đúng, bên cạnh những con người đúng.
Người thầy và những khóa học đã tiếp sức cho chị
Không ai lột xác một mình cả, và chị Diễm Thúy chưa bao giờ giấu điều đó. Chị luôn nói về những người thầy, những khóa học đã tiếp thêm sức cho chị trên hành trình này bằng một lòng biết ơn rất thật.
Chị có viết một bài rất xúc động về người thầy của mình, thầy Phạm Thành Long, người mà chị dành nhiều sự kính trọng. Và chị cũng chia sẻ lại rất chân thành cảm nhận của chị về khóa học IPS, khóa học đã giúp chị xây dựng hệ thống kinh doanh bài bản hơn thay vì chỉ dựa vào sức mình. Tôi để bạn tự đọc hai bài đó, vì đọc lời một người ngồi xe lăn nói về việc mình đã học và đã thay đổi ra sao, bạn sẽ thấy nó thấm hơn bất cứ lời quảng cáo nào. Nó nhắc tôi rằng, đầu tư vào cái đầu của mình, vào kiến thức và vào cộng đồng, luôn là khoản đầu tư ít rủi ro nhất mà sinh lời lâu nhất.
Điều chị Diễm Thúy để lại trong tôi
Mỗi lần thấy mình mệt, thấy mình muốn viện cớ, tôi lại nghĩ tới chị.
Tôi nghĩ tới hình ảnh một người phụ nữ trên chiếc xe lăn, vẫn ngày ngày ra ngoài gặp gỡ, vẫn xây dựng sự nghiệp trong ngành sức khỏe, vẫn cười, vẫn cho đi, vẫn tin vào ngày mai. Và tôi thấy những lý do của mình bỗng nhẹ tênh, nhỏ bé đến mức tôi không nỡ nhắc lại nữa. Chị không cần nói lời động viên nào với tôi cả. Chỉ riêng cách chị sống đã là một bài giảng dài mà tôi học mãi chưa hết.
Nếu bạn đang đọc những dòng này trong một ngày mà mọi thứ có vẻ quá sức, tôi mong câu chuyện của chị chạm được vào bạn như nó đã chạm vào tôi. Bạn có lành lặn hơn chị. Bạn có nhiều điều kiện hơn chị. Vậy thì cái lý do để bạn tiếp tục cũng phải lớn hơn mới đúng. Giới hạn nằm trong đầu chúng ta, và tin vui là, cái gì nằm trong đầu thì chúng ta có quyền thay đổi nó.
Cảm ơn chị Diễm Thúy, người chị mà tôi trân quý và ngưỡng mộ. Cảm ơn chị đã không chọn con đường dễ, để những người đi sau như chúng tôi có một tấm gương để soi vào mỗi khi muốn bỏ cuộc. Chúc chị và công việc kinh doanh của chị ngày một vững vàng, để còn truyền cảm hứng cho thật nhiều người nữa.
Về nhân vật trong bài: Diễm Thúy là một nữ doanh nhân kinh doanh trong ngách sức khỏe, thành viên tích cực của cộng đồng Eagle Camp và BNI. Câu chuyện vượt lên hoàn cảnh của chị là nguồn cảm hứng cho rất nhiều người khởi nghiệp. Bạn có thể tìm hiểu thêm về chị tại diemthuy.vn.
Đọc thêm bài của tác giả về cách dùng công cụ và trí tuệ nhân tạo để xây cơ nghiệp tinh gọn: anniehuynh.vn/dung-ai-xay-co-nghiep-tinh-gon

Leave a Reply